Đó là ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ quốc khánh năm 2003, Thẩm Gia Thanh 17 tuổi với mái tóc búi đã gặp Chu Văn Vũ lần đầu tiên tại phòng thí nghiệm của trường học.
Lúc đó vì lý do bố mẹ phải chuyển công tác nên tôi chuyển từ một trường phổ thông bình thường của thị trấn đến một trường phổ thông trọng điểm của huyện. Khai giảng đã được một tháng rồi, tôi mới làm xong các thủ tục nhập học. Lúc đó tôi bị thầy giáo chủ nhiệm gọi đến phòng thí nghiệm hóa học, nhìn vào người con trai cao gầy ở trong đó, chỉ cậu ta, nói với tôi: “Thẩm Gia Thanh, em từ thị trấn đến, thành tích học tập không tốt được bằng các bạn ở huyện thì sau này em phải chịu khó học hỏi lớp trưởng Chu Văn Vũ, không được để mình bị thụt lùi so với các bạn ở lớp đấy!”
Mặt tôi lúc đó bỗng đỏ bừng lên, đó là sự trỗi dậy của lòng tự ti. Những lời của thầy chủ nhiệm xem ra bây giờ có lẽ là một chuyện sỉ nhục đến nhân cách con người. Nhưng lúc này, đó lại là một cách thức giới thiệu thông thường nhất.
Tôi chỉ thấy người con trai có lông mi dài và đôi mắt to thoắt cái đã đứng dậy, thật không ngờ cậu ta vừa đứng lên thì đã không cẩn thận va vào chiếc bàn ở phòng thí nghiệm, hai bình thí nghiệm bị rớt xuống đất.
Lúc đó, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều liền vội vàng giơ tay ra đỡ, chỉ là trước đây quá quen thuộc với việc “phá phách” này rồi. Tôi đỡ được hai bình thí nghiệm, người con trai kia chỉ ngây người ra nhìn tôi.
Thầy giáo chủ nhiệm nhìn chúng tôi một cái, vội mừng nói: “Em xem, hai người rất hợp đấy!”
Đợi sau khi thầy chủ nhiệm đi rồi, tôi mới nhận ra trên người cậu ta có một sự ấm áp lạ thường, đôi mắt tròn to giống như mắt con gái vậy. Khi cậu ta cười thì bên má phải còn có má lúm đồng tiền rất đẹp, dưới chiếc mũi thẳng là đôi môi nhỏ như con gái. Cậu ta không cao không thấp, dáng người gầy, ấn tượng sâu đậm nhất của tôi về cậu ta đó là lúc cậu ta giơ tay ra đỡ lấy bình thí nghiệm, hai bàn tay cậu rất sạch sẽ. Đây là điều mà trước nay tôi chưa từng nhìn thấy ở những người con trai ở thị trấn của tôi. Ngay lập tức tôi không biết nên phản ứng ra sao, giơ tay muốn nắm lấy tay cậu ấy. Nhưng lúc giơ tay ra, tôi mới phát hiện ra, chiếc bình thí nghiệm trong tay mình đã bị rơi xuống đất rồi.
Tôi kêu lên một tiếng, người con trai đó nhìn tôi một cái, nhanh chóng nhặt hai bình đó lên.
Cũng may, trong hai bình thí nghiệm đó thì một bình nứt một miếng, còn bình kia thì vỡ mất một góc, căn bản không ảnh hưởng gì đến chức năng sử dụng của nó, hơn nữa cũng không ảnh hưởng đến những thí nghiệm hóa học về sau.
Tôi lúng túng nhìn thầy giáo dạy Hóa đang ở trên bục giảng, trong lòng muốn nghĩ cách làm thế nào để giải thích với thầy rằng mình không cố ý làm vỡ những đồ ở trong phòng thí nghiệm. Bởi vì, ở thị trấn của chúng tôi, có cơ hội được tiếp xúc với những dụng cụ ở phòng thí nghiệm thì chỉ có những học sinh có thành tích ưu tú thôi. Đối với học sinh chỉ học ở mức độ trung bình khá như tôi thì đó là một mơ ước thật xa vời.
Cũng không biết qua bao nhiêu thời gian, bên tai tôi vọng lại giọng nói nhỏ: “Thẩm Gia Thanh! Nhà cậu ở đâu, tớ thấy cậu khỏe mạnh như con trai vậy, có phải ở quê cậu thứ gì cũng có sẵn không?”
Giọng nói của cậu ta nghe chừng rất khoan khoái, lại mang theo chút bông đùa, giống như cậu ta thực sự đang ở quê nhà của tôi vậy, mà tôi thì chỉ như người ở bên cạnh mà nghe cậu ta nói.
Lúc đó tôi nghĩ mình sẽ giả vờ như không nghe thấy những câu nói “thụt lùi so với các bạn” để tập trung nghe thầy giáo dạy Hóa giảng bài. Nhưng cậu ta lại đưa một tờ giấy lại cho tôi, trên đó viết những lời “rồng bay phượng múa”: “Nhanh trả lời câu hỏi của tớ!”
Tôi liền tập trung tinh thần nhìn lên bảng, không định đáp lời cậu ta, chỉ thấp giọng nói: “Bây giờ đang là giờ học, đừng nói chuyện với tớ, nếu không lát nữa tớ không theo kịp được nội dung thầy giáo giảng”.
Cậu ta không nói thêm gì nữa, chỉ là trực tiếp cầm bình thí nghiệm ở trên tay rồi đột nhiên đứng dậy, cậu ta kẹp chặt bình thí nghiệm lại. Lúc đó tôi ngây người ra, vẫn chưa kịp mở miệng nói gì thì thầy giáo dạy Hóa đã nói rồi.
“ Nếu như các em đã muốn bắt đầu làm thí nghiệm luôn thì tôi cũng không cần ở đây nói nhiều làm gì nữa. Những điểm quan trọng tôi đều đã giảng cho các em trước đó rồi, những phần còn lại cần các em vận dụng trong thí nghiệm mới có thể có được kết quả cuối cùng. Tôi nhất định phải đợi được thành tích số một”.
Tôi liền đứng dậy, muốn xem rõ hơn bình thí nghiệm đã bị nứt ban nãy có ảnh hưởng đến kết quả của cả thí nghiệm không. Nhưng cậu ta lại quay đầu lại, nói với tôi: “Cậu còn đứng đó làm gì, mau lại giúp đi. Giúp tớ dùng kẹp sắt giữ chắc bình thí nghiệm này, xem nước trong bình có sôi được lên không?”
Tôi “ừm” một tiếng rồi lại cầm cái kẹp sắt mà cậu ta đưa cho. Thật không ngờ nước trong bình lúc đó lại sôi rất nhanh, nước cũng trào lên nhiều. Có một vài giọt rơi xuống tay cậu ta, cậu ta liền kêu ầm ĩ lên.
Tôi ngay lập tức ném cái kẹp xuống, nước trong bình thí nghiệm bị rơi tràn trên bàn, nước trên bục làm thí nghiệm cũng rất nhiều. Nước không ngừng chảy ra, trên bàn xem chừng có chút làm người khác kinh ngạc.
“Cậu đang làm gì vậy? Tên ngốc nhà cậu!” Cậu ta hét lên “Tại sao lại dừng lại, cậu làm thế thì chúng ta sẽ xếp thứ nhất từ dưới lên đấy!”
“Nhưng tay của cậu…”
“ Bị hỏng rồi sao? À chưa, nếu vậy thì tiếp tục làm thôi!” Tôi nhìn cậu ta một cách khác thường.
“Còn nhìn tớ làm gì? Còn không mau làm đi, đợi lát nữa cẩn thận tớ đánh cậu đấy!”
Tôi chỉ có thể gật đầu cầm cái kẹp lên, điều chế lại chất hóa học ban nãy. Thật không ngờ, cậu ta cướp lấy cái kẹp sắt từ chỗ một tên béo rồi nhét vào tay tôi.
Tên béo hét lên: “Chu Văn Vũ! Cậu lại làm chuyện này rồi?”
“Thế nào là “Lại làm chuyện này rồi”? Tớ làm lúc này thế? Chỉ là hôm nay tớ thiếu một tay nên mượn tay cậu dùng tạm thì cậu sẽ chết sao?
Năm 2019 này thật hạnh phúc với tôi vì Chúa đã cho tôi một lý do để sống hạnh phúc trở lại sau 3 tháng đau lòng khi chồng tôi bỏ bê tôi và quay lại với anh ta. Tôi đã chịu đựng và trải qua tất cả các loại tra tấn tình cảm vì tôi không thể nhận được sự giúp đỡ nào để lấy lại người đàn ông của mình cho đến khi tôi được đồng nghiệp của tôi giới thiệu cho tôi sự đảm bảo hoàn toàn về anh ta rằng anh ta có thể giúp đỡ với tôi. Tôi đã liên lạc với Tiến sĩ Wealthy và tôi nghe lời anh ta và làm theo hướng dẫn của anh ta. Bạn có thể tin rằng chồng tôi đã trở về nhà trong vòng 12 đến 16 giờ như anh ấy nói và hôm nay, cuộc hôn nhân của tôi được khôi phục và tôi rất biết ơn, đánh giá cao và biết ơn Chúa vì đã sử dụng Dr Wealthy để lấy lại người đàn ông của tôi sau 3 tháng hôn nhân tan vỡ. Có ai ở ngoài đó cần quay lại với anh ấy hoặc người yêu của cô ấy hoặc cần bất kỳ sự giúp đỡ nào không? Sau đó, tôi khuyên bạn nên liên hệ với Dr Wealthy ngay bây giờ thông qua ID email của anh ấy: wealthylovespell@gmail.com bạn cũng có thể WhatsApp anh ấy trên +2348105150446 để biết thêm thông tin. Chúa phù hộ bạn
Trả lờiXóa